Các địa phương đổ tội Bộ Giáo Dục là thủ phạm của báo cáo dối trá

 

HÀ NỘI - Giám đốc các sở giáo dục tại các địa phương đã đổ lên đầu Bộ Giáo Dục-Ðào Tạo ở trung ương cái tội đã làm sa đọa hệ thống giáo dục trên cả nước suốt từ bao nhiêu năm qua đến nay. Lần đầu tiên, người ta thấy có sự mổ xẻ về nguyên nhân đã làm cho ngành giáo dục ở Việt Nam có phẩm chất tồi tệ với những lời tố cáo mạnh mẽ.

 

Những năm trước, có những tỉnh tổ chức thi cử mà giám thị phòng thi đứng đọc bài giải cho toàn thể thí sinh chép để địa phương đạt danh hiệu thành tích xuất sắc trong giáo dục.

 

Xưa nay, những cuộc họp như thế này chỉ được loan báo đơn giản và có tính cách bề ngoài.

 

Báo điện tử VNExpress ngày 22 Tháng Tám năm 2006: Ngày 22 Tháng Tám, lãnh đạo các Sở Giáo Dục-Ðào Tạo trên toàn quốc đã họp bàn mổ xẻ căn bệnh thành tích và những bất cập trong công tác thi đua khen thưởng. Theo Bộ Giáo Dục-Đào Tạo, biểu hiện rõ nhất của bệnh thành tích trong giáo dục là báo cáo không trung thực với Ðảng và nhà nước về chất lượng thật của ngành.

 

Với quan điểm nhìn thẳng vào sự thật, Bộ Giáo Dục-Đào Tạo đã thừa nhận, tình trạng chạy đua thành tích, làm sai lệch những giá trị thực chất của danh hiệu thi đua ngày càng gia tăng. Một số cán bộ giáo dục đã suy thoái đạo đức, biến chất, bị ma lực của đồng tiền dẫn đến bán rẻ lương tâm nhà giáo.

 

“Chúng tôi mắc bệnh thành tích có phần từ bộ”

 

“Có nhiều kỳ thi tưởng là nghiêm túc nhưng chính ra đã được thỏa hiệp và mọi người đang nói dối lẫn nhau. Nhiều khi công tác đánh giá thi đua khen thưởng không được nghiêm túc và thiếu dân chủ”, ông Lương Tất Thùy, phó chủ tịch Công Đoàn Giáo Dục Việt Nam, phát biểu.

Ông Thùy cho rằng, tuy số lượng giáo viên vi phạm đạo đức nghề nghiệp không nhiều, nhưng đã làm xấu đi hình ảnh đội ngũ giáo viên. Căn bệnh trầm kha của ngành đã được bắt mạch và rất cần những thang thuốc hữu hiệu để chấn chỉnh ngay, không cho nó di căn khắp cơ thể.

 

Với giọng gay gắt, ông Lê Xuân Đồng, giám đốc Sở Giáo Dục-Ðào Tạo Thanh Hóa, thẳng thắn: “Chúng tôi mắc bệnh thành tích là có phần của bộ. Chỉ tiêu phấn đấu, thi đua do bộ đưa ra, và để đạt được những chỉ tiêu đó, chúng tôi phải mắc bệnh thành tích”, ông Đồng bức xúc.

 

Người đứng đầu ngành giáo dục Thanh Hóa cho rằng, trong năm học này không thể trị khỏi bệnh ngay bởi vẫn còn những tác nhân, cản trở lớn.

 

Theo ông Lê Văn Ngoan, giám đốc Sở Giáo Dục-Đào Tạo Long An, thì nguồn vật chất cụ thể mà danh hiệu thi đua mang lại cho tập thể và cá nhân giáo viên không đáng kể. Đơn cử, phần thưởng kèm theo danh hiệu tập thể tiên tiến xuất sắc của tỉnh hiện là 500,000 đồng, nếu chia theo “đầu” giáo viên thì không bao nhiêu. Tuy nhiên, không ít giáo viên cam phận hành động để có thành tích ảo.

 

Ông Ngoan cho rằng, thi đua không xuất phát từ người hưởng ứng mà áp đặt từ trên xuống. Còn giáo viên, những người hưởng ứng, bản chất không gian dối song không dám phản ứng, muốn được nhìn nhận, khẳng định và cuối cùng là muốn thể hiện mình, dẫn đến tạo thành tích không thực chất.

 

“Muốn phát huy mặt tốt của thi đua, giảm thành tích ảo thì những tỷ lệ, chỉ tiêu học sinh, những môn, lớp, trường học đưa ra phải do tập thể nhà trường bàn bạc, đề xuất lên những cấp địa phương và ngành cấp trên, chứ không phải những cấp này đưa xuống”, ông Ngoan nói. Xem xét bỏ danh hiệu giáo viên dạy giỏi toàn quốc

 

 

Ông Nguyễn Văn Bé, phó giám đốc Sở Giáo Dục-Đào Tạo Bến Tre, cho rằng, những tiêu chí và phương pháp để công nhận giáo viên dạy giỏi đang rất rối. “Theo tôi, nên bỏ giáo viên dạy giỏi toàn quốc, duy trì giáo viên dạy giỏi cấp trường là được. Không khéo giáo viên dạy giỏi ngày càng nhiều nhưng chất lượng không hẳn đã tương ứng”, ông Bé nói.

 

Ông Bé cũng nhìn nhận, thành tích thực chất là cần thiết cho việc phát triển giáo dục. Bộ cần xem xét để đồng thời với việc phát động cuộc vận động “Nói không với tiêu cực trong thi cử và bệnh thành tích trong học đường”, phải có giải pháp đề cao hơn trách nhiệm và lương tâm nghề nghiệp của đội ngũ giáo viên.

 

Theo ông Nguyễn Anh Ninh, phó giám đốc Sở Giáo Dục-Ðào Tạo Lào Cai, tại một số xã vùng cao, trên 50% học sinh học quá tuổi. Nếu cứ tuần tự để những em học mỗi năm một lớp, 4 năm tốt nghiệp trung học cơ sở thì lúc đó những em bước vào độ tuổi lao động chính trong gia đình. Bởi vậy, trên thực tế, nhiều học sinh không thể học hết 4 năm.

 

“Để phổ cập giáo dục, buộc phải rút ngắn chương trình học của những em xuống còn 2 năm. Ðiều đó khiến cho chất lượng giáo dục chưa đạt được những yêu cầu ngành đề ra. Tuy nhiên, vẫn tốt hơn là để những em quay lại con đường thất học”, ông Ninh nói.

 

Người nhà bệnh nhân đánh gãy tay bác sĩ

 

ĐÀ LẠT - Người nhà bệnh nhân tức giận nên đánh gãy tay bác sĩ, theo tin báo Sài Gòn Giải Phóng kể một câu chuyện mới xảy ra ở thành phố Đà Lạt.

 

Báo Sài Gòn Giải Phóng ngày 22 Tháng Tám năm 2006 kể: Khuya ngày 20 Tháng Tám 2006, kíp trực cấp cứu Bệnh Viện Đa Khoa tỉnh Lâm Đồng tiếp nhận một ca bị tai nạn giao thông, nạn nhân là anh Lê Đặng Vũ (22 tuổi) thường trú tại 73 Hoàng Văn Thụ, phường 4, thành phố Đà Lạt. Khi đang cấp cứu nạn nhân, hai bác sĩ làm nhiệm vụ bị người nhà xông vào đánh.

 

Anh Nguyễn Thành Chung, y sĩ điều dưỡng và là nạn nhân, kể lại: Khi từ phòng hậu phẫu về, anh thấy một thanh niên (tự xưng là người nhà nạn nhân) xông vào phòng tiểu phẫu và yêu cầu bác sĩ phải chữa trị “tốt” cho người nhà.

 

Nhóm bác sĩ đề nghị anh ra khỏi phòng thì anh ta chửi thề và gọi thêm 2 người nữa xông vào đánh đập Bác Sĩ Đào Nguyên Thiển (trưởng kíp trực). Anh Chung lao vào can ngăn thì bị nhóm thanh niên này dùng ghế đánh anh gãy tay. Hiện Công An thành phố Ðà Lạt đang tiếp tục điều tra để làm rõ sự việc.

 

 

Việt Nam: Chết do mưa lũ lên 43 người, thiệt hại vật chất “hàng trăm tỉ đồng”

 

HÀ NỘI - “Tổng số người chết và mất tích do đợt mưa lũ, sạt lở đất vừa qua tại miền Trung và miền Bắc là 43 người, trong đó có 42 người chết và 1 người mất tích.” Báo điện tử VietnamNet nói như vậy hôm Thứ Ba 22 Tháng Tám năm 2006 dựa vào tin tức từ Ban Chỉ Huy Phòng Chống Lụt Bão Trung Ương.

 

VietnamNet: Như vậy, tuy nắng đã lên trên khắp cả nước nhưng con số thống kê số người chết do mưa lũ đã tăng thêm 3 người. Trong 3 người này, có 2 người ở xã Tân Lập, huyện Thanh Sơn (Phú Thọ) chết do lũ cuốn trôi; 1 người chết do lũ cuốn trôi ở thị trấn Yến Lạc, huyện Na Rì (Bắc Kạn).

 

Ðến thời điểm này, tổng cộng gần 57,000 hecta lúa và 12,600 hecta hoa màu bị ngập và mất trắng; 21 cầu bị ngập và 15 cầu tạm bị cuốn trôi; 8 km đường giao thông sạt lở, 264 km đường giao thông ngập chìm trong nước. Ngoài ra, 3,500 hecta ao cá bị ngập nước; 250,000 m3 bờ bao nội đồng bị vỡ; 6 km đê nước tràn qua... Tổng vật chất thiệt hại do mưa lũ, sạt lở đất gây ra lên tới hàng trăm tỷ đồng. Riêng tại Lâm Đồng, Ban Chỉ Huy Phòng Chống Lụt Bão tỉnh cho biết, đợt mưa lũ vừa qua làm Lâm Đồng thiệt hại gần 90 tỷ đồng, phần lớn ở hai huyện Cát Tiên và Đạ Tẻh. Riêng huyện Cát Tiên đến nay có 427/1,569 hộ dân đã trở về nơi ở cũ. Tỉnh này cũng đã xử lý được 1,835 giếng nước bằng thuốc khử Cloramil-B và 2,203 giếng nước bằng phèn chua tại huyện Cát Tiên. Tại huyện Đã Tẻh nước rút đến đâu thì toàn bộ giếng bị ngập được xử lý bằng thuốc khử trùng và vôi. Chính quyền huyện Đạ Huoai cũng đã hỗ trợ cho mỗi hộ dân bị thiệt hại nặng từ 5-6 lít dầu hỏa và 4-7 kg gạo/đầu người.

 

 

Một thứ trưởng Bộ Công An chết bất ngờ

 

HÀ NỘI - Nguyễn Văn Tính, cấp bậc thượng tướng, thứ trưởng Bộ Công An Cộng Sản Việt Nam, chết đột ngột khi đi công tác ở địa phương, theo báo điện tử VNExpress ngày Thứ Ba 22 Tháng Tám năm 2006.

 

“17 giờ 30 ngày 22 Tháng Tám, thứ trưởng Bộ Công An, Thượng Tướng Nguyễn Văn Tính đã đột ngột từ trần trong chuyến đi công tác tại Thanh Hóa.” VNExpress cho hay. “Trước đó, vị tướng 52 tuổi này khỏe mạnh và vẫn làm việc với lãnh đạo công an địa phương.”

 

Một phát ngôn Bộ Công An Hà Nội đã xác nhận tin ông Tính chết bất ngờ với VnExpress. Nguồn tin nói như vậy và cho hay “theo thông tin ban đầu, nhiều khả năng ông Tính đột tử do nhồi máu cơ tim.”

 

Ông Nguyễn Văn Tính được phong hàm thượng tướng vào đầu năm 2005 khi Cộng Sản Việt Nam thăng cấp một loạt cho 33 tướng công an, hiện phụ trách lãnh vực hậu cần và khoa học kỹ thuật cho ngành này. “Trong thời gian công tác tại ngành công an, ông từng đảm nhiệm chức giám đốc Công An tỉnh Thái Nguyên, tổng cục trưởng Tổng Cục Xây Dựng Lực Lượng.” VNExpress viết.

 

Ngành Công An Cộng Sản Việt Nam mấy năm gần đây có nhiều tai tiếng về tham nhũng ở các cấp cao nhất. Thứ Trưởng Bùi Quốc Huy đi tù vì dính tham nhũng và bao che cho băng đảng xã hội đen Năm Cam. Một số thứ trưởng hay cấp giám đốc khác của ngành này liên quan trong vụ án Năm Cam cũng bị tù hay thanh trừng.

 

Gần đây, Tướng Cao Ngọc Oánh, thủ trưởng Cơ Quan Ðiều Tra của Bộ Công An Cộng Sản Việt Nam, mất chức và đang bị điều tra về tai tiếng “chạy án” cho Bùi Tiến Dũng, giám đốc Ban Quản Lý Các Dự Án Cầu Đường PMU18. Ông Dũng đang ở trong tù và chờ ngày ra tòa vì tham những, hối lộ và cờ bạc nhiều triệu đô la, một số tiền ông phải làm khoảng 200 năm mới có để đốt trong vài tháng.

 

Một tướng công an khác, Thượng Tướng Nguyễn Khánh Toàn, cũng đã bị tố cáo công khai là tham nhũng, tham lam nhưng vẫn không thấy bị trừng trị.

 

 

Dịch lở mồm long móng tái phát tại nhiều tỉnh

 

HÀ NỘI - “Hàng chục ổ dịch lở mồm long móng trên gia súc lại vừa tái xuất hiện tại các tỉnh Long An, Ðiện Biên, Hà Giang và Ðồng Tháp.” Theo tin báo Lao Ðộng ngày Thứ Hai 21 Tháng Tám 2006.

 

 

Nguồn tin này dựa vào tin tức từ Cục Thú Y (Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn) ngày 17 Tháng Tám cho hay, những ổ dịch lở mồm long móng tại Long An bùng phát trở lại từ cách đây nửa tháng (4-9 Tháng Tám), làm 24 trâu bò mắc bệnh. Chi cục thú y địa phương đã cấp hơn 9,000 liều vaccine 3 type nhằm tiêm phòng miễn phí cho đàn gia súc ở những xã biên giới giáp Campuchia, đồng thời cấp 900 lít thuốc thực hiện sát trùng.

 

Tại tỉnh Điện Biên, những ổ dịch lở mồm long móng được phát hiện trong ngày 10 Tháng Tám làm 55 trâu bò mắc bệnh. Riêng tại tỉnh Hà Giang, chỉ trong ngày 11 Tháng Tám có đến 4 xã thuộc các huyện Vị Xuyên, thị xã Hà Giang và Quản Bạ đồng loạt xuất hiện những ổ dịch bệnh. Trong số những địa phương vừa xuất hiện dịch lở mồm long móng trở lại, Hà Giang là địa phương mới nhất vừa được đưa ra khỏi danh sách những tỉnh, thành còn dịch trong ngày 16 Tháng Tám.

 

Trước diễn biến phức tạp của dịch bệnh, hiện nay những đoàn công tác của Ban Chỉ Đạo Phòng Chống Dịch Lở Mồm Long Móng đang tiếp tục đi đôn đốc công tác phòng, chống dịch tại các tỉnh Kon Tum, Gia Lai, Đắc Lắc, Phú Yên và Khánh Hòa.

 

Hàng ngàn gia súc đã bị tiêu hủy hay chết dịch hồi mấy tháng trước ở tỉnh Lâm Đồng. Nhiều viên chức địa phương đã ăn hối lộ để cấp giấy chứng nhận giả dối để giúp nông dân chở những con thú bị bệnh dịch đi tiêu thụ ở những tỉnh khác, đặc biệt là Sài Gòn.

 

Giữa Tháng Năm năm 2006, 17 tỉnh thành trên toàn quốc đã có dịch này. Riêng Lâm Đồng có tới 2,000 trâu bò và 4,600 heo bị dịch. Tỉnh Quảng Ngãi có 3,068 con bò, 400 con trâu bị dịch. Tỉnh Quảng Ngãi có 3,068 con bò, 400 con trâu bị dịch.

 

 

Cán bộ nhà nước uống bia nhiều nhất

 HÀ NỘI - “Kết quả điều tra mới đây nhất của Viện Chiến Lược và Chính Sách Y Tế cho thấy một thực tế đáng ngại: cán bộ nhà nước và những người có trình độ học vấn cao chiếm tỷ lệ sử dụng rượu bia cao nhất.” Báo Thanh Niên đưa tin như vậy. Trong bài này, tờ báo không giải thích lý do tại sao cán bộ đảng viên lương không đủ sống mà lại “uống bia rượu nhiều nhất”.

 

Cán bộ ưa dùng rượu bia

 

Báo Thanh Niên ngày Thứ Hai 21 Tháng Tám 2006: Viện Chiến Lược và Chính Sách Y Tế vừa hoàn thành điều tra trên diện rộng về tình hình lạm dụng rượu bia tại Việt Nam. Kết quả cho thấy, tỷ lệ sử dụng rượu bia cao nhất thuộc về nam giới và nhóm cán bộ nhà nước, tiếp đến là công nhân trong những doanh nghiệp, hưu trí, nông dân. Đặc biệt là những người có trình độ học vấn cao có tỷ lệ sử dụng rượu bia cao nhất: 77%.

 

Lạm dụng rượu chiếm tỷ lệ cao nhất trong nhóm nông dân (28%), tiếp đến là nhóm những người làm trong những doanh nghiệp (26%), lao động tự do (21%). Tỷ lệ lạm dụng rượu trong cán bộ nhà nước cũng chiếm 17%. Số này cao hơn những nhóm thất nghiệp, buôn bán nhỏ. Các điều tra cũng cho biết, buổi chiều tối là thời gian có tỷ lệ uống rượu bia cao nhất trong ngày. 32% uống rượu và gần 23% uống bia vào buổi trưa - thời điểm mà sau đó người sử dụng vẫn phải tiếp tục lao động sản xuất, học tập.

 

Phần đông những người được phỏng vấn cho rằng, uống được rượu bia là thể hiện bản lĩnh. Tuy nhiên, Tiến Sĩ Đàm Viết Cương, viện trưởng Viện Chiến Lược và Chính Sách Y Tế, lo ngại: “Tình trạng lạm dụng rượu bia đang là một thực tế, nhưng không ít người cho rằng đó là bình thường”.

 

Do... thị trường rượu bia

 

Nhóm nghiên cứu nhận định: có thể thấy tình trạng gia tăng mức độ tiêu thụ rượu bia trong cả nước như hiện nay là kết quả cộng hưởng của nhiều nhân tố, trong đó có 3 nhân tố chính: tập quán truyền thống, mức sống tăng và sự phát triển tràn lan của thị trường rượu bia. Tốc độ đầu tư vào sản xuất rượu bia (đặc biệt là bia) đã tăng rất cao từ đầu những năm 1990 trở lại đây.

 

Ngành công nghiệp rượu cũng phát triển khá mạnh. Tổng sản lượng rượu đạt khoảng 120 triệu lít/năm. Ngoài ra, rượu nấu thủ công trong cộng đồng ước khoảng hơn 200 triệu lít/năm cùng hàng chục triệu lít rượu ngoại nhập khẩu chính thức và nhập lậu. Tổng sản lượng rượu của cả nước ước tính hiện ở mức 300 triệu lít/năm.

 

Sức tiêu thụ rượu bia bình quân mỗi người/năm cũng gia tăng. Trong những năm qua, bình quân GNP/người/năm thường tăng từ 5-6%, song, mức tiêu thụ rượu bia lại tăng từ 8-10%. Các chỉ tiêu sản lượng rượu bia được xác định trong quy hoạch phát triển ngành rượu bia, nước giải khát vẫn không ngừng gia tăng. Dự báo đến 2010 sẽ đạt 1,500 triệu lít rượu bia. Trong đó, sản xuất rượu đạt 300 triệu lít.

 

 

Cô giáo ngoại tình, sinh con, vứt bỏ con mình ở cầu tiêu

 

HÀ NỘI - “Cô giáo dạy hợp đồng mỹ thuật cho một trường tiểu học đã vứt bỏ con mình ngay trong nhà vệ sinh của trường.”

 

Bản tin của tờ Gia Đình và Xã Hội được đăng tải lại trên VNExpress ngày Thứ Hai 21 Tháng Tám 2006. “Đứa trẻ vắn số chỉ sống được có 33 giờ đồng hồ.”

VNExpress: Theo những nguồn tài liệu được cung cấp, Võ Thị Hoa Tháp là giáo viên trường tiểu học xã Quyết Thắng, huyện Sơn Dương, đã có chồng (đi xuất khẩu lao động Malaysia) và hai con nhỏ đang ở với bà nội tại Tam Ðảo (Vĩnh Phúc), nên những ngày nghỉ Tháp thường tranh thủ về thăm gia đình và các con.

 

Như thường lệ đến ngày nghỉ cuối tuần Tháp sang thị trấn Đoan Hùng (Phú Thọ) đón xe về quê thì được một chiếc xe ô tô loại 4 chỗ cho đi nhờ nên không nhớ biển số xe. Lúc ấy chỉ có hai người, đến đoạn đường vắng, lái xe chủ động cho xe dừng lại và đưa Tháp lên đồi. Do không làm chủ được bản thân Tháp đã quan hệ với người đàn ông đó và khoảng 3 tháng sau Tháp phát hiện mình có thai.

 

Đến Tháng Giêng năm 2006, chồng của Tháp đi xuất khẩu lao động ở Malaysia về biết vợ có thai với người khác, tra hỏi nhưng Tháp vẫn giấu không nói. Những ngày đến trường dạy học, Tháp thường mặc áo choàng rộng để che giấu sự phát hiện của nhà trường. Chính vì vậy, từ khi có thai đến lúc sinh nở không một ai phát hiện ra điều đáng ngờ ấy. Khoảng thời gian này Tháp rất ít tiếp xúc với các thầy cô giáo, cứ lên lớp xong thì Tháp ở tịt trong căn nhà tập thể của nhà trường.

 

Khoảng 3 giờ sáng ngày 7 Tháng Tư 2006, Tháp đã sinh ra một cháu bé trai và sau đó do mệt mỏi nên đã ngất đi. Khi tỉnh dậy (theo lời Tháp), Tháp sờ vào đứa trẻ nhưng không thấy cháu bé khóc nên nghĩ rằng cháu đã chết?!

 

Vì vậy, Tháp đã cho cháu vào tấm giẻ lót và thả vào hố vệ sinh công cộng của trường. Mục đích giấu đi không cho mọi người biết, chờ khi khỏe lại sẽ mang cháu đi chôn. Khoảng 11 giờ cùng ngày, anh Nguyễn Đình Bắc - giáo viên trường tiểu học xã Quyết Thắng đi ra nhà vệ sinh thì phát hiện tiếng khóc nhỏ phát ra từ dưới gầm cầu xí. Không tin lắm vào tai mình, anh dừng bước nghe thật kỹ thì nhận ra đúng là tiếng khóc yếu ớt của một trẻ nhỏ phát ra từ nhà vệ sinh.

 

Anh đánh bạo lại gần và không kìm được tiếng thét kinh hoàng khi phát hiện ra một cháu bé sơ sinh còn sống, đang quẫy đạp trong tình trạng không tã lót, lấm lem, bẩn thỉu. Nghe tiếng thét của anh, một số đồng nghiệp vội chạy đến cùng anh đưa cháu lên khỏi hố vệ sinh và báo cáo với ban giám hiệu nhà trường để giải quyết.

 

Ðược biết sáng hôm sau khi sinh con Võ Thị Hoa Tháp vẫn lên lớp dạy bình thường được khoảng 2 tiết, thì bị ra huyết nên kêu mệt xin về phòng nghỉ. Khi phát hiện ra cháu nhỏ trong nhà vệ sinh, mọi người mới chợt nhận ra những dấu hiệu đáng ngờ từ cô giáo Tháp, đến hỏi nhưng Tháp nhất quyết không thừa nhận đứa trẻ đó là con mình.

 

Một lúc sau Tháp ngất đi, những thầy cô giáo cùng trường đã phải đưa lên trạm y tế xã để cấp cứu và tại đây khi công an về điều tra Tháp mới chịu nhận là con mình.

 

Ngay sau khi nhận được thông tin về đứa trẻ bị bỏ rơi trong nhà vệ sinh tại trường tiểu học xã Quyết Thắng, cán bộ của trạm y tế đã nhanh có mặt ở hiện trường sơ cứu tạm thời và chuyển cháu về trạm y tế để chữa trị. Lúc này, rất nhiều người dân hiếu kỳ đến xem, không ít người trong số họ đã khóc và trách móc người mẹ đã nhẫn tâm vứt bỏ cháu. Lúc đó, có chị Trần Thị Đức trú tại thôn Liêu Thắng, xã Quyết Thắng đứng ra nhận cháu bé làm con nuôi, đồng thời đưa cháu lên phường khám đa khoa Ðông Thọ ở tuyến trên để chữa trị cho cháu.

 

Mặc dù đã được những bác sĩ tận tình cứu chữa, nhưng do sức khỏe của cháu quá yếu nên các bác sĩ tại phòng khám Đông Thọ đã làm thủ tục để chuyển cháu lên tuyến trên. Nhưng trên đường đi cháu đã tử vong lúc 12 giờ ngày 8 Tháng Tư 2006 (cháu bé từ khi sinh ra đến lúc tử vong là 33 giờ đồng hồ - PV).

 

Cô giáo Khẩu Thị Lý - hiệu trưởng, cho biết: “Nói đến nhà giáo người ta thường nghĩ đến những người có phong cách mẫu mực, có đạo đức như vậy mới đi dậy người khác được. Để xảy ra sự cố này tại đơn vị mình quản lý, thú thực bản thân tôi cũng cảm thấy có lỗi và rất đau lòng.”

 

“Truyền thống bao đời nay của nước ta là nhà giáo luôn phải coi trọng phẩm chất đạo đức lên hàng đầu, sau đó mới nói đến chuyên môn, hai yếu tố không thể tách rời nhau. Tính đến thời điểm trước khi xảy ra vụ việc, cô giáo Hoa Tháp vẫn là giáo viên dạy hợp đồng môn mỹ thuật cho nhà trường.”

 

“Trong quá trình công tác tại đây, chưa một lần nào cô giáo này bị kỷ luật khiến trách gì. Thậm chí, từ khi về công tác tại trường đến ngày xảy ra vụ việc cô giáo này chưa nghỉ dạy một tiết nào. Phải nói rằng đây là một cô giáo hiền lành, ít giao tiếp với mọi người xunh quanh. Tôi cũng không thể ngờ được rằng cô giáo Tháp lại có thể hành xử thiếu suy nghĩ như thế. Là một người phụ nữ, một người mẹ, tôi rất đau lòng và lên án hành vi của cô giáo Tháp”.

 

 

Dân số Việt Nam: 84.7 triệu người; Tuổi thọ trung bình: 72 tuổi

 

SÀI GÒN - “Theo bản báo cáo “Dân số thế giới 2006” (2006 WP) do Cục Tham Chiếu Dân Số Mỹ (PRB) vừa công bố, dân số Việt Nam tính đến giữa năm 2006 đã lên đến 84.7 triệu người, đứng thứ ba trong khu vực Đông Nam Á, sau Indonesia (225.5 triệu) và Philippines (86.3 triệu).” Báo Tuổi Trẻ ngày Thứ Hai 21 Tháng Tám 2006 cho hay như vậy.

 

Tờ báo này nói theo 2006 WP, tỉ lệ gia tăng dân số tự nhiên của Việt Nam là 1.3%/năm, gần tương đương với mức trung bình khu vực (1.4%) và thấp hơn khá nhiều so với những quốc gia như Đông Timor (2.7%), Lào (2.3%), Philippines, Campuchia (2.1%), Brunei (1.7%). So với những nước Đông Nam Á, tỉ lệ tử vong trẻ sơ sinh của Việt Nam tương đối khá thấp: 18/1,000, thấp hơn Thái Lan (20/1,000) và Philippines (27/1,000), chỉ sau Malaysia (10/1,000), Brunei (9/1,000) và Singapore (2.1/1,000).

 

Tuổi thọ trung bình của người dân Việt Nam đạt 72 năm, cao hơn Thái Lan (71) và Philippines (70), nhưng thấp hơn so với Malaysia (74), Brunei (75), và đặc biệt là Singapore (80).

 

Tuy nhiên, tỉ lệ dân số được tiếp cận hệ thống vệ sinh cải tiến tại vùng nông thôn Việt Nam thì đáng báo động: chỉ 26%, bằng 1/2 tỉ lệ trung bình khu vực, chỉ cao hơn Campuchia (8%) và Lào (14%), thua xa Singapore, Thái Lan, Malaysia.

 

 

Sinh viên tốt nghiệp loại giỏi chê làm cho chính phủ hay xí nghiệp nhà nước

HÀ NỘI - Chê lương ít lại gò bó nhiều mặt, phần lớn sinh viên tốt nghiệp loại giỏi đủ mọi ngành khác nhau ở Việt Nam đã chê cơ hội vào làm trong những cơ quan nhà nứơc hay những công ty quốc doanh.

 

“Trong số 300 thủ khoa tốt nghiệp đại học năm gần đây, chỉ có 17 em làm việc trong những cơ quan nhà nước tại Hà Nội. Trao đổi với VnExpress bên lề lễ tôn vinh thủ khoa 2006 tối 20 Tháng Tám, nhiều em cho rằng, môi trường làm việc tại những cơ quan nhà nước chưa năng động, lương bổng thấp...” Báo điện tử VNExpress cho hay qua một cuộc phỏng vấn.

 

VNExpress ngày Thứ Hai 21 Tháng Tám 2006: Nguyễn Tùng Sơn, Đại Học Kinh Tế Quốc Dân: Cần môi trường làm việc tốt. Em thực tập tại ngân hàng Citibank và đã được tiếp nhận ngay sau đó. Theo em, xu thế của nhiều sinh viên ra trường là vào làm việc tại những liên doanh, công ty nước ngoài vì mức lương cao. Trong khi đó, môi trường làm việc của những doanh nghiệp trong nước chưa năng động nên khó thu hút sinh viên. Với một số bạn điều kiện gia đình không khá giả thì tiền lương là yếu tố quan trọng.

 

Thực sự, chúng em cần môi trường làm việc tốt để hoàn thiện mình hơn và đóng góp cho xã hội. Chính phủ cần cải thiện hơn về tiền lương để đảm bảo cho những sinh viên ra trường. Hiện giờ em làm việc cho nước ngoài song nếu sau này thành phố có môi trường làm việc tốt hơn thì em sẽ trở lại đóng góp cho thành phố.

 

Trần Thị Mai Hoa, Đại Học Khoa Học Xã Hội Nhân Văn: Sẽ làm việc cho tổ chức phi chính phủ. Dự định của em là sẽ làm việc cho một số tổ chức phi chính phủ rồi sẽ xin học bổng đi học tiếp. Chính sách của Hà Nội là sinh viên giỏi được thu nhận vào những doanh nghiệp, cơ quan hành chính, đây là điều kiện để sinh viên trao giồi kinh nghiệm. Tuy nhiên, chính sách đó chưa thực sự hấp dẫn và rất chung chung. Em hiểu là không thể đưa ra chính sách cụ thể bởi mỗi người có nhu cầu khác nhau.

 

Trần Ngọc Thắng, thủ khoa Đại Học Dân Lập Thăng Long: Cơ quan nhà nước “bó chân” những người sáng tạo. Hiện em làm việc cho một công ty phần mềm nước ngoài. Em cho rằng, thu nhập là yếu tố quan trọng trong việc những thủ khoa chọn nơi làm việc. Tuy nhiên, đây không phải là nguyên nhân quan trọng nhất, mà là môi trường làm việc khuyến khích họ sáng tạo. Một người bạn của em sau thời gian làm trong cơ quan nhà nước, thu nhập không thấp, nhưng vẫn chuyển sang công ty nước ngoài.

 

Trong cơ quan nhà nước, những người sáng tạo sẽ cảm thấy bị “bó chân”, họ không có nhiều cơ hội nâng cao tay nghề, hoàn thiện bản thân. Đó là chưa kể đến mối quan hệ trong cơ quan nhà nước khá phức tạp.

 

Nguyễn Kim Phượng, Học Viện Báo Chí và Tuyên Truyền: Cơ quan nhà nước có sức ỳ lớn. Môi trường ở công ty liên doanh, tư nhân có sức cạnh tranh lớn, còn những cơ quan nhà nước thì sức ỳ lại cao, nhất là rào cản về thủ tục hành chính, có những bất bình đẳng và không thuận chiều với những ai muốn vươn lên... Đây là vấn đề mà không chỉ chúng em quan tâm mà cả những cấp lãnh đạo phải tìm câu trả lời. Có cơ quan đã đề nghị em làm việc không lương, em không thể chấp nhận vì cho rằng

phải có thu nhập ở mức tối thiểu. Xin việc đối với em không phải vấn đề quá phức tạp. Em muốn kiếm được công việc phù hợp để chứng tỏ được khả năng của mình.

 

Nguyễn Thị Phương Mai, thủ khoa Đại Học Quản Lý và Công Nghệ: Công ty nước ngoài tạo nhiều cơ hội học hỏi. Sau khi tốt nghiệp, em có cơ hội làm việc trong một cơ quan nhà nước, nhưng em quyết định làm việc tại một công ty nước ngoài. Công ty nước ngoài tạo cho em một môi trường làm việc năng động, nhiều áp lực và thách thức. Về lâu dài, em vẫn có ý định làm việc trong cơ quan nhà nước. Tuy nhiên hiện em có thể học hỏi được nhiều ở môi trường làm việc nước ngoài.

 

Nguyễn Thị Thanh Mai, Đại Học Thương Mại: Nên có nhiều ưu đãi hơn với những thủ khoa. Em thấy rằng môi trường làm việc trong những cơ quan nhà nước hiện nay đã “mở” hơn rất nhiều và chú trọng thu hút nhân tài. Tuy nhiên, những thay đổi này vẫn chậm. Thành phố Đà Nẵng - quê hương em, có những chính sách ưu đãi người tài mà Hà Nội có thể tham khảo. Thí dụ, thạc sỹ, tiến sỹ về làm việc tại Đà Nẵng được mua nhà với giá ưu đãi. Ngoài ra, những thủ khoa nên được hưởng mức lương ưu đãi hơn.

 

 

 

2 triệu người ở Việt Nam bị bệnh tiểu đường

 

HÀ NỘI - “Ở Việt Nam hiện có hơn 2 triệu người bị bệnh đái tháo đường.” Báo điện tử VNExpress ngày Thứ Hai 21 Tháng Tám năm 2006 cho hay. “Nguy hiểm là có đến hơn 65% không biết mình bị bệnh.”

 

Vì nghèo và cũng vì không có tiền khám bệnh định kỳ hàng năm gồm cả thử nghiệm máu, đây hiển nhiên là nguyên nhân chính khiến rất nhiều người không biết mình là con bệnh.

 

Theo nguồn tin trên, trong số những người bị bệnh, 73% người bị bệnh này ở Việt Nam lại “không tuân thủ chế độ dinh dưỡng hợp lý, khiến không kiểm soát được đường huyết và làm gia tăng những biến chứng của bệnh.”

 

Tin trên được đưa ra tại hội thảo “Quan điểm mới về dinh dưỡng liệu pháp trong điều trị bệnh đái tháo đường” ngày 19 Tháng Tám 2006.

 

Tiến Sĩ Charles L. Baum - giám đốc điều hành Viện Nghiên Cứu Alexian Brothers (Hoa Kỳ) - cho biết nếu bệnh nhân bị bệnh đái tháo đường được chẩn đoán ở giai đoạn sớm, chỉ cần điều chỉnh chế độ dinh dưỡng là kiểm soát được bệnh mà chưa cần phải dùng thuốc.

 

Để kiểm soát bệnh tiểu đường, con bệnh phải tránh ăn nhiều chất bột, vận động thể dục thường ngày bên cạnh việc uống những loại thuốc cần thiết.

 

 

 

VN lo ngại nhiều đảo ở vịnh Hạ Long có nguy cơ biến mất

QUẢNG NINH - Sự kiện hòn Phụ Tử, một thắng cảnh đẹp và nổi tiếng ở Hà Tiên, tỉnh Kiên Giang bất ngờ bị đổ sập hôm 9 Tháng Tám vừa qua đã khiến cho các nhà chuyên môn ở Việt Nam lo ngại tình trạng này sẽ xảy ra tại vịnh Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh, một thắng cảnh đã được UNESCO xếp vào danh sách Di sản thiên nhiên thế giới.

 

Báo Lao Động cho hay, vùng non nước lộng lẫy vịnh Hạ Long đã trải qua thời gian địa chất 500 triệu năm và nó chính là sản phẩm hiếm hoi còn sót lại của quá trình kiến tạo vỏ trái đất cũng như sự biến đổi của vùng đồng bằng Karst (đá vôi). Nói một cách giản dị như những người dân chài Hạ Long: “Những hòn đá ở đây cũng đã mỏi rồi.”

 

Báo này cho biết tiếp, có 1,969 hòn đảo lớn nhỏ thuộc vùng vịnh Hạ Long được xác định từ ảnh vệ tinh. Riêng vùng bảo vệ tuyệt đối của di sản là 775 hòn. Trong đó mới chỉ biết 480 hòn có tên gọi. Và như vậy, rất có thể đã có hòn lặng lẽ biến mất cũng như sự trống vắng của một viên gạch nhỏ giữa một bức trường thành rộng lớn thường chẳng mấy ai để ý cũng là lẽ thường tình nếu người ta không nhìn thấy.

 

Vào thập niên 90 của thế kỷ trước, núi Bài Thơ, “Chiếc ngai vĩnh cửu” nằm ngay giữa trung tâm thành phố Hạ Long đã 3 lần sạt lở. Còn ngoài mặt vịnh, dọc trên các tuyến hành trình của du thuyền, có thể nhìn thấy rất rõ những đảo đá bị trượt mất đi cả một vách lớn dài rộng hàng trăm mét vuông và vết tích để lại là những mảng đỏ màu gỉ sắt, màu trắng đục tựa như những vết rồng cào khổng lồ.

 

Tại đây, người ta đã đếm được 5 đảo đá từng bị như thế. Nhưng đó cũng chỉ là con số của một nẻo mê cung. Ngoài dân chài cư trú và làm nghề truyền đời ngay trong vùng vịnh, hầu như không mấy ai đi hết và thuộc hết các hòn đảo ở đây ngoại trừ những ngọn núi có tên tuổi bởi truyền thuyết và sự lãng mạn độc đáo.

 

“Đồng bằng Karst” - đó là thuật ngữ các nhà địa chất học gọi Hạ Long bởi quá trình kiến tạo và biến đổi của vỏ trái đất, nơi đây là một bình địa với lớp đá vôi dày tới 1,000m. Mưa gió và các thời kỳ biển tiến, biển thoái bào mòn dần bắt đầu từ những rãnh nứt nhỏ cho đến khi nó trở thành những ngọn núi hình tháp dầm mình trong nước với vô số “kỳ hoa dị thảo” là điều không một sự tưởng tượng nào đạt tới. Biết rằng, tất cả những đảo đá đang nhìn thấy ở đây - phần tiếp giáp mặt nước quen gọi là chân núi - đều đã bị tiện mòn xung quanh tựa hồ như chân đế của những chiếc ly.

 

Tờ Lao Động dẫn lời ông Ngô Văn Hùng, Trưởng ban Quản lý vịnh Hạ Long, cho biết: “Không phải bây giờ chúng tôi mới nhìn thấy sự chênh vênh của những đảo đá ở đây. Nhất là những hòn đã gần như trở thành biểu tượng của Hạ Long như hòn Gà Chọi, hòn Đỉnh Hương, hòn Bút, hòn Con Cóc...” Câu hỏi được đặt ra, Quảng Ninh đã làm gì trước trước thực trạng “chênh vênh” có thể đổ gẫy và biến mất bất cứ lúc nào đối với “Những hòn đá đã mỏi?”

 

Việc vịnh Hạ Long được UNESCO công nhận lần thứ 2 về giá trị địa chất và địa mạo là điều không cần bàn cãi. Tuy nhiên, những tài liệu khoa học nghiên cứu về khả năng cũng như cấp độ biến động của các tháp Karst tại vùng vịnh hiện nay vẫn hết sức mỏng manh.

 

Bên cạnh việc xúc tiến tổ chức các chương trình hợp tác nghiên cứu khoa học phục vụ cho việc xây dựng Bảo tàng Sinh thái Hạ Long, người ta mới chỉ tính đến việc phối hợp với Trường Đại Học Mỏ-Địa chất xác định độ ổn định của một số hang động nổi tiếng nhằm mục đích bảo tồn, chống xuống cấp và bảo đảm sự an toàn tuyệt đối cho hàng nghìn khách du lịch tới tham quan mỗi ngày.

 

Một nhà khoa học của Việt Nam, Tiến Sĩ Nguyễn Quang Mỹ, cảnh báo trên tờ Lao Động: “Hiện tại, tôi có thể cảnh báo ngay rằng hòn Trống Mái, hòn Cột, hòn đũa, hòn Gà Chọi, hòn Con Cóc... ở Vịnh Hạ Long sẽ gãy đổ bất cứ lúc nào vì chân những khối đá vôi ấy đã bị nước mưa, sóng biển ăn mòn rất lớn. Một số nơi khác cũng thế, với những khối đá vôi đơn độc nằm trên nước hoặc trên núi, do quá trình ăn mòn cũng đang ở tình trạng nguy hiểm.

 

Tôi muốn nói rằng, điều đáng lo ngại nhất không phải do thiên nhiên, do quá trình ăn mòn làm nên sự gãy đổ của các khối đá vôi, cái quan trọng và đáng lo ngại chính là thái độ thờ ơ của chính chúng ta. Đá vôi do những đặc điểm khu biệt của nó, qua thời gian, dễ tạo ra nhiều hình khối rất đẹp và ấn tượng. Cần phải có một cuộc rà soát, thống kê, đo đếm, kiểm tra tất cả những khu vực đá vôi thuộc thắng cảnh, nắm chắc khả năng bền vững của nó.

 

Đối với những nơi có nguy cơ gãy đổ cần tiến hành những biện pháp chống đỡ cần thiết như dùng bê-tông và lồng sắt bảo vệ chân cột đá hoặc những biện pháp kỹ thuật khác hạn chế tác động mưa, sóng biển. Chúng ta thừa hưởng một tài sản khổng lồ, quý giá do thiên nhiên ban tặng, nhưng chỉ hưởng thụ mà ít khi quan tâm đến số phận của chúng nên bây giờ cần chủ động phòng ngừa, bảo vệ, giữ gìn nó, không chỉ cho hôm nay mà cho nhiều thế hệ khác.

 

Cô Trương Lan Tâm - Trưởng phòng Nghiệp vụ BQL vịnh Hạ Long, nói với báo Lao Động: “Ngay cả hơi người cũng có thể tác động xấu tới tình trạng biến dạng của đá. Nhiều hang, măng đá và nhũ đá đã biến đổi cả màu sắc. Có nơi, thấy nước bỗng nhỏ giọt dày hơn, nhiều hơn cũng có nghĩa là phần nứt bên trên đã lớn hơn và nó buộc người quản lý không thể bàng quan.”

 

Đầu năm 2006, BQL vịnh Hạ Long bắt đầu đưa ra dự án nghiên cứu toàn diện về giá trị địa chất - địa mạo vịnh Hạ Long đối với một số viện khoa học chuyên ngành VN - một công việc hết sức nghiêm túc và cần thiết song mọi chuyện mới chỉ là sơ khởi. Giờ đây, sự kiện hòn Phụ Tử đang buộc những người trực tiếp quản lý vùng di sản phải gấp rút nhìn lại tổng thể những hòn đảo vô giá ở đây. Các đảo Gà Chọi, Ðỉnh Hương, Hòn Bút... từ lâu đã ở trong tình trạng hết sức mong manh.

 

Ông Ngô Hùng xác nhận: “Kể cả nguồn kinh phí phục vụ cho khảo sát, thiết kế và tôn tạo, bảo tồn đối với những hòn đảo có nguy cơ băng hoại là hoàn toàn không có gì đáng ngại. Nhưng chọn ai để thực hiện và thực hiện như thế nào là điều hiện tại chúng tôi chưa nhìn thấy.”

 

 

Trở về đầu trang

 

 

 

 

 

-