Thơ......

 

Em không thể nào quên..!

 

Anh của em,

Thời gian qua rồi không ai níu được,

Dẫu Trời Đông - Trời Tây ngăn cách muôn trùng,

Chưa hết đâu: Xa mặt cách lòng,

Nhưng....

Anh có hiểu tình trong giây phút ấy?

Một chút ngây thơ,

Một phần vụng dại,

Đã khắc vào lòng em hai chữ thiên thu,

Chiều nay,

Đi dọc bờ sông Potomac

Nhìn lá đỏ, cam, vàng chen lẫn vào nhau.

Bóng anh loáng thoáng với nụ cười nửa miệng,

Anh yêu thương,

Đã biết cuộc đời đâu có gì vĩnh viễn,

Sao lòng em đau,

Đầu em muốn nổ tung,

Em không thể nào quên... cho đến hơi thở cuối cùng.

Em đi ngược bờ sông,

Chỗ có con dốc cao và đứng đó,

Em muốn hét thật to,

Muốn gọi tên anh trăm nghìn lần theo từng nhịp thở

Anh ơi,

Thời gian trôi. Hờ hững trôi...

Những tưởng được sống bên nhau trọn cuộc đời.

Xa! Xa! Xa!...và anh xa biền biệt.

Anh của em,

Em không thể nào quên. Anh có biết?

Vâng! Anh yêu! Em nào đã quên đâu!

 

Hoàng Yến

*********************************

 

Phượng tím...

 

Phượng tím nở cùng khắp đó đây

Từng chùm, chùm tím ngát trên cây

Những con đường lạ trồng hoa tím

Màu tím thật buồn man mác say

Hình như phượng tím phía chân trời

Phượng tím làm em nhớ ngậm ngùi

Nhớ xưa phượng đỏ cành xanh biếc

Mùa hè thương tiếc chiếc hoa rơi

Từng hàng phượng tím đứng chơi vơi

Cứ tưởng quê nhà ...ôi xa xôi

Phượng có nở đầy đường phố cũ

Một trời thương nhớ thắm muôn nơi

Ngày xưa hoa phượng đỏ đầy rơi

Là lúc hè về khắp mọi nơi

Từ buổi chiều nào xa cách mãi

Là lúc lòng ta rất nhớ người

Tuổi ngọc ngà ôi! mây nước trôi

Tuổi học trò ai cũng quá rồi

Phượng đỏ ngày qua tận cuối trời

Chỉ còn phượng tím đọng trong tôi

Chiều nay thung lũng đầy hoa tím

Mà chẳng tìm đâu phút ấm êm

Màu phượng tím đầy thương với nhớ

Phượng của...ngày xưa rụng ngát thềm

 

Ngọc Bích

 
*******************************

Viết về Mẹ..

 

Tóc mẹ trắng màu hoa cau hoa bưởi

Ánh mắt nhân từ ủ ấm đời con

Một tháng tư về miền Nam bức tử

Tình mẹ cho con xa xót héo buồn…

 

Mẹ xách giỏ gặp con bên rào kẽm

Giọng nghẹn ngào lòng con dễ gì quên

Vuốt tóc con, nắng tháng mười cháy xém

Đôi mắt buồn thương lạnh vắng miếu đền…

 

Mẹ vuốt tay con đen màu khổ nhục

Gắng nghe con, về với mẹ nghe con

Giọng của mẹ như mía lau đường mật

Đêm ngục tù nhớ mẹ xót héo hon!

 

Năm tháng vẫn lững lờ qua cửa sắt

Con lưu đày ra Bắc mẹ thương trông

Tuổi trẻ đi qua, một thời đã mất

Súng gãy cờ xoay, tiếc bước sống hùng!

 

Mẹ đâu thấy con làm trâu cày ruộng

Trời nắng chang chang đỉa lội đặc lền

Con leo núi hàng ngày đi đốn củi

Thân xác rã rời trống vắng buồn tênh…

 

Những chuyện nặng nhọc trong nhà trong cửa

Mẹ lo toan tự gánh vác một mình

Để con được rảnh học bài làm toán

Thái Bình Dương rào rạt biết bao tình…

 

Cởi bỏ xích xiềng con về bên mẹ

Nhà nghèo tiền nhưng không thiếu tình thương

Đĩa rau luộc với ớt dầm cay xé

Ngọt miệng ngon cơm cảnh sống đời thường…

 

Bây giờ đất người chan hòa nắng ấm

Đường con đi không khúc khuỷu cam go

Trong lòng con vết khắc hằn sâu đậm

Vững bến rồi con đâu dễ quên đò…

 

Mẹ bây giờ cõi vĩnh hằng thanh thản

Có biết lòng con ray rứt xót xa

Cờ đỏ còn bay, đau thương còn khắc

Mất mẹ đời con biệt xứ xa nhà…

 

Bao giờ con được về bên mộ mẹ?

Tuổi xế chiều thương khóc thật lòng con!

 

Thy Lan Thảo

 

Vô thanh...!

 

Đưa anh ra đến phi trường

Ngẩn ngơ trăm mối tư tương bên lòng

Đường chiều, thu nhuộm rừng phong

Tiễn anh lá cũng chập chùng lá rơi

Rưng rưng, môi rụng xuống môi

Nụ hôn từ biệt chao ôi là buồn!

Vô thanh, tiếng nấc cô đơn

Thành thơ trăm đoạn vô ngôn tặng người

Mấy ngàn dặm khách xa xôi

Nhớ thương thì cũng bên trời, cố nhân!

Mặt nhìn, rằng lạ hay thân

Và trong tâm tưởng hỏi gần hay xa?

Chén anh có đắng quan hà

Mà lòng tôi lại nhạt nhòa gió mưa!

Anh đi, anh đã đi chưa

Con tàu còn đó hay vừa xa bay?

Anh hay tôi vướng trong mây

Tôi hay anh nhỉ nhắp cay vị tình...

Tôi nhìn tôi đứng một mình

Hai tay níu vội cái hình phù du!

Tàu anh khuất giữa mây mù...

 

Song Châu Diễm Ngọc Nhân

***********************************

 

 

*********************************

Ray rức Tháng Tư...!

 

Tháng tư ray rứt niềm oan nhục

Bước giữa đời hư rối ý lòng…

 

Người bảo ta quên đi chuyện cũ

Để lòng thanh thản ngó đời trôi

Tan bão giông sống đời xa xứ

Thì hỏi làm sao ý được vui…!

 

Mười, hai mươi, ba mươi năm

Vẫn giữa lòng ta gió cát lầm

Trời Kontum tháng ba rực nắng

Dakpla gờn gợn sóng xa xăm…

 

Ta về không một bàn tay vẫy

Người ngậm tăm, nhạc ngựa không reo

Ngang Chư Pao, lòng ta thấy lạnh

Vất vưởng hồn oan phủ núi đèo!

 

Quân đoàn vẫn hiên ngang thế đứng

Sừng sững như lòng trai chiến chinh

Giao thông hào, kẽm gai chằng chịt

Thôi rồi vận nước buổi điêu linh…!

 

Ta vẫy tay chào buồn Cù Hanh

Biển Hồ sương sớm quyện xây thành

Đây Pleiku núi cao phố thấp

Sao bỏ ra đi thật đoạn đành…

 

Đường về Hàm Rồng vẫn thân quen

Hôm nay sao bỗng thấy ưu phiền

Ta đi biết có còn quay lại

Hay để cả đời đau nỗi riêng

 

Đoàn xe nhập lộ thêm đông đảo

Đủ cả quân dân mặt héo xào

Bụi đỏ bám đầy hoen sắc áo

Qua Thung Lũng Hồng về Cheo Reo

 

Phú Túc ầm vang tiếng vó câu

Nhục hèn theo vết bước chân đau

Bên ta, thuộc cấp ghìm tay súng

Mà lệ từ ly cứ chực trào!

 

Đành đọan ra đi không lệnh lạc

Quân dân tự cứu lấy thân mình

Tản thương, tiếp vận ôi xơ xác

Xẻ núi, rừng băng, lộ gập gềnh

 

Một cảnh đời trai giữa cõi hư

Làm sao quên được chuyện tháng tư

Người ơi! Dẫu sống đời xa xứ

Năm tháng đâu quên chuyện ngục tù

 

Tháng tư lại đến, lòng chua xót

Chiến sĩ hồn oan, xác ngập tràn

Nghĩa trung đài còn hay đã mất

Dạ nào quên được, dẫu sang trang!!!

 

Thy Lan Thảo

 

**********************************


Trăn trối...! !

 

Nếu mai mốt ba có về thăm lại

Con chỉ dùm căn lán nhỏ bên sông

Nơi mẹ sống trong chuỗi ngày hiu quạnh

Nặng oằn vai một nỗi nhớ thương chồng.

Nếu mai mốt ba có về thăm lại

Con chỉ dùm chiếc ghe nhỏ đang neo

Đời mẹ đó, kiếp con đò lận đận

Sớm đầu non đêm cuối bể thân nghèo.

Nếu mai mốt ba có về thăm lại

Con trao dùm chiếc nhẫn cưới cho ba

Mẹ vẫn giữ chắt chiu từng kỷ niệm

Trăng vẫn tròn như dạo mới chia xa.

Nếu mai mốt ba có về thăm lại

Con nhắc chừng ba dựng bức tường nghiêng

Nhà không vách nên bốn mùa mưa tạt

Thiếu tay ba đông cũng lạnh hơn nhiều.

Nếu mai mốt ba có về thăm lại,

Con chỉ dùm tảng đá nhỏ trong sân

Nơi mẹ đứng mỗi chiều thu lá rụng

Mắt trông chờ một bóng dáng quen thân.

Nếu mai mốt ba có về thăm lại

Con trao dùm chiếc áo dở dang thêu

Tay mẹ yếu nên đường kim chỉ vụng

Con chim gầy đậu dưới gốc cây xiêu.

Nếu mai mốt ba có về thăm lại

Con trao dùm mái tóc thuở thanh xuân

Thời con gái mẹ trăm điều bất hạnh

Vết tủi buồn ngang dọc kín trên lưng.

Nếu mai mốt ba có về thăm lại

Con chỉ dùm chăn chiếu phủ giường tre

Mẹ ôm ấp chút hơi tàn quen thuộc

Của người đi biền biệt đã quên về.

Nếu mai mốt ba có về thăm lại

Con chỉ dùm ngôi mộ giữa quê hương

Nơi mẹ chết trong mỏi mòn tuyệt vọng

Cánh cữa đời khép lại với đau thương.

Nếu mai mốt ba có về thăm lại

Con đừng buồn và trách móc chi nhau

Lòng của mẹ, một tấm lòng đại lượng

Vẫn nghìn năm son sắt chẳng phai màu.

 

 Trần Trung Đạo


*****************************

 

 

 

 

Dòng sông đứng lại ..

 

Tôi xa người nắng buồn trên vai

Môi tôi còn mùi thuốc thơm mời

Người xa tôi một dòng sông trắng

Dẫy núi bên kia có ngậm ngùi?

 

Tôi xa người hàng cây bâng khuâng

Nước dâng lên chiều xuống muôn trùng

Người xa tôi có còn đứng ngóng

Một cánh chim bay ở cuối rừng

 

Tôi xa người như xa cơn mưa

Mái tóc tôi còn ướt đêm nay

Nhớ tôi người còn châm điếu thuốc?

Nhớ tôi người có đi trong mưa?

 

Người xa tôi gió cũng lặng thinh

Cho tôi rung nỗi nhớ quanh mình

Người đi như suối qua rừng vắng

Cả một dòng sông đứng lại chờ

 

Trần Mộng Tú

 

********************************

 

Người dưng..

 

Cớ chi mặn muối cay gừng

Đôi ta chả phải người dưng là gì?

Khác nhà, lạ cả đường đi

Kẻ phương Đông lại người kia phương Đoài

Lạ lùng, một gái, một trai

Họ tên ai có giống ai đâu mà!

Người dưng từ thuở sinh ra

Đến hôm nay nữa vẫn là người dưng!

Nếu như hoa chẳng hương lừng

Thì con bướm lạ đâu dừng cánh bay

Chập chờn bướm trắng như mây

Hồn nhiên hoa nở gió lay nhẹ nhàng

Thế rồi con bướm dịu dàng

Ghé môi xuống nụ hoa vàng trao hôn

Người dưng hai kẻ lặng hồn

Nửa vòng nhật nguyệt quay cuồng chiêm bao

Gừng cay muối mặn làm sao

Người dưng bỗng nhớ ngọt ngào... người dưng!

 

Song Châu Diễm Ngọc Nhân

****************************

Quê hương mùa thương khó...!

 

Nơi em ở, Xuân đã về chưa nhỉ

Chim có đôi làm ổ ở ngọn cau

Bông bưởi trắng có thơm lừng ngõ trước

Cúc có vàng cho bướm lượn hiên sau

 

Nơi em ở, Hạ đã về chưa nhỉ

Cho mây trời xanh trong mắt em xanh

Cho phượng vĩ đỏ như màu máu đỏ

Hơn một lần nhỏ xuống trái tim anh

 

Nơi em ở, Thu có buồn như liễu

Đang nghiêng mình xõa tóc đứng trong sương

Mùa Thu chết héo mòn theo lá rụng

Như dáng buồn cô phụ ngóng tà dương

 

Nơi em ở, Đông đã tàn chưa nhỉ

Nghe như đêm giá buốt lại dài thêm

Nơi em ở như cõi âm tàn tạ

Nghe oan hồn rên xiết vọng đêm đêm

 

Nơi em ở, Thu vàng hay Đông xám?

Xuân có hồng, Hạ có đỏ au au?

Nơi em ở, mùa nào cây trái ngọt

Hay bốn mùa đều trổ trái thương đau?!

 

Hồ Công Tâm

*********************************

 

Tình không biên giới...!

 

Từ thuở xa xưa đã biết là:

Tình yêu không có tuổi phôi pha

Vừa 16 tình đầu thổn thức

Đến 60 tim vẫn thiết tha

 

Ban sơ 16 xinh như mộng

Hai đứa vu vơ bắt bướm hồng

60 rồi trái tim rướm máu

Tình buồn rơi trên lá sầu đông

 

Dù em có hận hay oán trách

Tình xưa vẫn không chết đâu em

Có gì xa vắng từ sâu thẳm

Thiên thu muôn kiếp vẫn đi tìm

 

Anh về gom hết màu thương nhớ

Trả lại cho em tuổi dại khờ…

Nếu chọn, anh chọn tình dang dở

Để cho em được mãi tôn thờ

 

Tình đã theo anh vạn nẻo đường

Đường về địa ngục mà yêu thương

Đường lên tiên giới long lanh nắng

Sưởi ấm cho hồn ngây ngất hương

 

Vậy đó, tình yêu là thế đó

Tình không biên giới không thời gian

Chừ em có khóc hay uất hận

Tình vẫn êm đềm của thế gian

 

Thôi nhé lặng im đừng nói nhiều

Qua rồi ngưỡng cửa của tình yêu

Nhạt nhoà son phấn em thua thiệt

Anh vẫn xa như áng mây chiều

 

Trời vào xuân, Paris còn lạnh

Sợi tuyết bay tưởng tóc em dài

Anh đi trong giá băng ngày cũ

Lạnh thân gầy, lạnh tím hồn anh

 

Có ai khơi lại đống tro tàn

Xin anh giữ hộ một đốm than

Thi vị cuộc tình em tưởng mất

Loé lên ngọn lửa đẹp vô vàn

 

Tôn Thất Phú Sĩ

 

***********************

 

Mai xưa...

 

Mười năm đất lạ trời xa lạ

Ta gặp em mắt ướt ngỡ ngàng

Cuộc sống đảo đời luôn dối trá

Nhịp buồn tim đập tuyết băng tan...

 

Xưa em ươm gió hương nồng thắm

Lả lướt tơ vàng sắc liễu tân

Tết về nét sẽ không sâu đậm

Nếu em không hiện dưới trời xuân...

 

Có phải là em - Mai của xuân

Lòng ta dịu lại ý lâng lâng

Sắc em óng ả vàng hương mật

Em đến trong năm được mấy lần!?

 

Ta nhớ mùa xuân trời Tây Nguyên

Tết về mai nở rộ hương duyên

Cả rừng vàng sắc hoa linh ảo

Nở giữa lòng ta lắm muộn phiền...!

 

Tám năm đất Bắc thân tù tội

Ta chẳng bao giờ được thấy em

Trong mơ đầy giấc nhiều gian dối

Xuân đến trong tù xuân rã rêm...

 

Mười năm ta sống làm ly khách

Đất lạ xuân về thêm xót xa

Năm nầy chợt thấy trong hoa tết

Có dáng em hiền nét kiêu sa...

 

Nhưng mà gầy guộc mong manh quá

Em vẫn là Mai của thuở xưa

Bước giữa bụi đời mưa tơi tả

Mắt nào tha thiết ý nào mơ?!

 

Sắc vàng cũng nhạt hoen năm tháng

Ta nhớ Mai xưa tuổi dậy thì

Nửa bước ngập ngừng thân lữ khách

Gió chiều bụi ướt thoáng bờ mi

 

À em đất lạ thân xa lạ

Duyên dáng năm xưa nét diễm kiều

Có cuộc tình nào không trả giá

Mất rồi trăng mật thuở hương yêu ...

 

Thy Lan Thảo

 

****************      ****************

      

Lên Non Tìm Giấc Bình An

Người đi tìm giấc thiên thai
Ta lên non để....tháng ngày quên ta
Chìm trong buốt lạnh quan hà
Ta ân cần nhận xót xa một đời

Trên non có động hồng tươi
Ta đi khấp khểnh, ta cười mỏi mê
Chập chùng mây khuất nẽo về
Động hồng sương ướt não nề dấu chânCây thưa che mát ân cần
Ta mơ cửa động - ta lần bước xiêu
Bạn bè trông rất quạnh hiu
Bên ta mà nhớ trăm điều hoang vuNon cao khuất mắt mây mù
Ta lê bước giửa tuồi thù chực quanh
Lên nonchìm chút nụ xanh
Uớp quên trong giấc mơ lành tương laiTa nằm im đợi tháng ngày
Vô tình rớt rụng trong tay ta mềm
Lên non tìm giầc mơ tiên
Ta lên non để đi tìm tuổi taTa cười giửa núi Nam Hà
Gió mang giọng nói xót xa ru buồn
Bây giờ giữa phố Sài Gòn
Em trang điễm để môi hồng em tươi...Nhớ làm chi chuyện xa xôi
Bước xưa giữa phố nửa đời em quên
Nắng về cho má hay duyên
Nắng về lả sợi tóc huyền em xinhLên non ta bước gập ghềnh
Lên non ta bước trong tình ta trôi
Dốc cao ngọt nắng rã rời
Dốc cao đâu phài một thời được caoTiếng xưa giọng rất ngọt ngào
Tiếng xưa để bước ta đau ngút ngàn
Ta thèm nửa giấc bình an
Động hồng ta ngủ mê hoang một đờ

     Thy Lan Thảo

 


*****************************************

         

    Mang Theo

Mang theo nắm đất Quê Hương
Lòng còn lưu luyến nhớ thương quê nhà
Giờ đây ngàn dặm cách xa
Đâu dòng sông cũ, đâu bờ bến xưa?
Mang theo chút phấn hương thừa
Lòng còn vương vấn người xưa xa rồi
Giờ ta vạn nẻo đường đời
Em còn lưu lạc phương trời lầm than!
Mang theo một nhúm tro tàn
Mẹ cha khuất bóng vô vàn tiếc thương
Giờ ta sống kiếp tha hương
Quê người cô quạnh tuyết sương lạnh lùng!
Mang theo chiếc áo hoa rừng
Của thời son trẻ hào hùng xiết bao
Mai ngày hội lớn xôn xao
Khoác màu kỷ niệm chiến bào ngày xưa.

                           Nguyên Khoa

 

 


                   

Âm Nhạc

Sóng gió bao năm vui vui, buồn buồn..
Xác người nằm trên sông phơi trên ruộng đồng..
Một lần chợt nghe quê quán thôn xưa...
Đi trên đường phố nầy, nghe trên đường..
Ghế đá công viên rời xa thành phố...

 Trở về đầu trang

 

                  

-